Xuân này thiếu hình bóng mẹ
Nhạc xuân buồn 2012 : Themxua.net dành tặng cho những người con xuân này không về được với mẹ và gia đình mình vì bộn bề công việc hay những lý do riêng. Nhưng chúng ta hãy nhớ về quê nhà ở đó đang có người mẹ hiền của chúng ta trông ngóng chúng ta hàng ngày. Cùng nâng ly để chúc cho 1 cái tết nữa xa quê với bớt đi nỗi buồn và cô đơn.

Thanh Thúy: Xuân Về Nhớ Mẹ
Một năm đã lặng lẽ trôi qua: Xuân lại đến trong âm thầm. Tết lại về trong buồn nản. Sống một cuộc đời tha phương trên đất khách, Xuân giờ đối với tôi không còn nghĩa gì cả, có còn chăng chỉ là những kỷ niệm xa vời của mùa xuân cũ. Tuy xa vời nhưng bao nhiêu hình ảnh đều khắc sâu trong trí tôi, khiến tôi có cảm tưởng như tất cả chỉ vừa mới xảy ra.

Mỗi mùa xuân đến đều mang lại cho tôi những vui buồn khó tả, nhưng tôi không sao quên được mùa xuân đầu tiên của cuộc đời ca hát, cũng như không khí phòng trà đêm giao thừa năm ấy. Xung quanh tôi thật ồn ào, vui nhộn. Riêng tôi đứng hát dưới ánh đèn màu, trước một khung cảnh náo nhiệt mà lòng buồn khôn tả, nhớ tới mẹ tôi đang chờ tôi về. Bao năm rồi, từ ngày hiểu biết, tôi luôn luôn có người bên cạnh lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ, chỉ vẽ đủ mọi điều. Trong giờ phút thiêng liêng của đêm giao thừa này, không có sự hiện diện của Người, tôi cảm thấy thật lạc lõng. Tôi đã cố dằn lòng không khóc, và chỉ mong sớm về nhà. Gia đình tôi lúc bấy giờ ở Quang Trung, cách Sài Gòn khá xa. Với sự nóng nảy của tôi, con đường về nhà như muốn dài thêm ra.

Tôi về đến nhà thật khuya, nhưng vẫn còn thấy ánh đèn. Mẹ tôi hãy còn thức đợi tôi về. Người hối hả dọn cho tôi bánh chưng, chè xôi, trái cây…. sợ tôi đói. Người hỏi han đủ điều, bảo rằng đã khấn Ông Bà dùm cho tôi…. Nhìn gương mặt hao gầy của Người như xanh xao thêm sau một đêm thức trắng, ưu tư, tôi không nhịn được và bật khóc. Người ôm tôi vào lòng, an ủi, vỗ về. Bao giờ cũng thế, trong vòng tay Người, tôi cảm thấy được che chở, ấm cúng và quên hết mọi ưu phiền.
Tôi đã hứa với lòng không đi hát nữa để được ở nhà với mẹ tôi, nhất là trong dịp Tết. Thế mà rồi không bỏ được, đã lỡ vương mang kiếp con tằm tôi vẫn phải nhả tơ. Cũng đã trên 20 năm rồi, tôi không được đón giao thừa với mẹ tôi, Người đã ra đi vĩnh viễn trong một ngày cuối xuân, sau bao nhiêu năm dài gian lao, khó nhọc để nuôi đàn con dại nên người. Dù đã sống nửa đời người, tôi vẫn thấy lạc lõng mỗi độ xuân về khi thiếu bóng mẹ hiền. Mấy năm qua sống trên xứ lạ, với bao mất mát, tôi cũng không còn được cắm lên mộ Người một nén nhang, không còn được ngồi tâm sự nơi mộ Người vào những chiều vắng lặng, nhổ đám cỏ dại mọc lang thang…

Xuân ơi, còn trở lại làm chi, gieo vào lòng tôi bao nỗi niềm. Hiện tại, tôi chỉ khao khát một ngày nào được trở về nơi chôn nhao cắt rún, đến quỳ bên mộ mẹ tôi thật lâu, rồi sau đó đem tiếng ca đi khắp các nẻo đường quê hương, hàn gắn lại trái tim Việt Nam đã bao lần đau thương, tan nát. Biết đến bao giờ ?
Thanh Thúy ( Xuân này thiếu hình bóng mẹ hiền )










Copyright © 2012
Liên Kết :
Phản hồi (0)
Trackbacks - Pingbacks (0)
Viết phản hồi