Về người đàn bà khỏa thân trên cầu Long Biên

Chiều tà, một người phụ nữ trung tuổi từ từ đi lên cây cầu cổ. Chị đứng trầm ngâm, suy tư như một nhà thơ đi tìm cảm xúc, bí ẩn như một nhiếp ảnh gia đang đi tìm một góc máy đẹp. Rồi đột nhiên…chị cởi bỏ từng món quần áo trên người và khỏa thân trên cầu Long Biên.

ham Về người đàn bà khỏa thân trên cầu Long Biên

Người đi đường, người ngồi trên đường chẳng hề bận tâm bởi đã quá quen với chuyện lộ hàng nhan nhản trên mạng. Nhìn ngó bình phẩm làm gì, biết đâu lại ảnh hưởng đến công việc của người ta. Tối về đọc báo lướt mạng còn có nhiều góc độ hay hơn, đẹp hơn. Hoặc giả chị là diễn viên đang đóng phim, bởi cây cầu này vốn là ngoại cảnh thường xuyên của các nhà làm phim vốn nghèo nàn về ý tưởng sáng tạo, cứ suy tư là cho nhân vật hút thuốc, cứ buồn rầu là lên cầu. Hơn nữa, chuyện “lộ hàng” thì quá tầm thường, trên báo ảnh còn đẹp hơn nhiều, ngắm một mình lại đỡ bị soi mói. Hoặc giả chị đang có ý tưởng cao đẹp là lộ nội y vì môi trường.
Tất nhiên, người phụ nữ ấy không chú ý đến đám đông, chị bắt đầu cởi tất. Cởi tất ở đây là cởi hết, chứ từ lúc đi lên, chị không mang tất hay còn gọi là mang vớ. Lúc này suy luận đã phải thay đổi. Rất có khả năng đây là hành động tích cực để chống lại, để phản đối, để tẩy chay nội y của nước láng giềng đang được khẳng định là có chất độc hại gây ngứa, bởi động tác cởi của chị rất dứt khoát và thành thục như đã được tập luyện từ trước. Đến lúc này thì đám đông không thể thờ ơ được nữa. Đám thanh niên thì bình phẩm về các bộ phận trên cơ thể của chị, say sưa như bàn xem hôm nay nên đánh con đề gì. Phụ nữ đi qua thì lắc đầu chán nản. Chao ôi, đến tuổi này rồi mà vẫn còn…điên vì tình.

images810590 ngdan2 Về người đàn bà khỏa thân trên cầu Long Biên

images810591 ngdan3 Về người đàn bà khỏa thân trên cầu Long Biên

Một chị bảo, hay là cặp với phi công trẻ, giờ bị đá, tiền mất, tình tan, đời tàn nên mới đến nông nỗi này. Đám đông mỗi lúc một tăng dần số lượng. Các cụ ông đi tập thể dục ngang qua thì cố gắng bước qua một cách hiên ngang, coi như không nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra. Có cụ ông cố gắng đi thẳng nhưng mắt vẫn nhìn chéo sang nên bị va hẳn vào cột điện vốn rất hay mọc giữa đường và sau đó là hiện tượng nhà không cần trồng cây mà vẫn có ổi trên người.
Trong lúc đó, người phụ nữ bí ẩn vẫn đưa mắt về phía trời xanh. Chị nhìn vào khoảng không vô định, bởi mặt trăng thì chưa lên, mặt trời thì đi vắng. Hơn nửa giờ trôi qua, đám đông lại càng đông thêm. Việc ấy khiến mấy bà bán hàng rong trên cầu cảm thấy khó chịu. Người thì nhiều, che kín hết đường đi, làm cho các bà không bán được hàng. Không dám to tiếng với đám đông, đùn đẩy nhau mãi một bà gọi điện cho cơ quan chức năng. Gọi đến 3 lần mới có người nhấc máy. Ở đầu dây bên kia, người trực ban vừa trả lời vừa ngáp, cảm ơn chị, nhưng việc này chúng tôi chưa có bộ phận chuyên trách. Nếu là tai nạn giao thông thì tôi sẽ đi, nếu là cờ bạc thì có tổ khác, nếu chết đuối thì chúng tôi sẽ chuyển cho bên đường thủy, nếu là đánh nhau thì có đội khác, còn bạo lực gia đình thì có thể gọi cho bên tổ hòa giải. Bà bán hàng nổi cáu, nhưng người ta đứng chật hết đường rồi. Người trực ban bảo, khó quá, nhân dân đứng ngắm cảnh giờ tôi đến tuýt còi e lại không tôn trọng nếp sống văn minh, để tôi tra xem mục cởi truồng trên cầu ở điều khoản mấy nhé, rất tiếc là chưa có, nhưng có thể tạm gọi là vi phạm thuần phong mỹ tục, để tôi gọi cho bộ phận chuyên cấp giấy chứng nhận gia đình văn hóa đến ghi tên rồi năm nay sẽ không trao bằng cho chị ấy nữa. Bà bán hàng bảo, đúng, tước danh hiệu khẩn cấp,. Người trực ban lại bảo, bộ phận ấy đang họp tổ 4 người, để tôi đi goi. Việc họp tổ 4 người làm bá bán hàng nghĩ ngay đến bàn tổ tôm hay tá lả, nhưng phải dẹp ý nghĩ ấy đi rất nhanh.
Đám thanh niên vẫn bàn tán. Người thì bảo không biết tuần sau chị ấy có ra đĩa nhạc hay ra sách không, bởi đây đang là mốt thời thượng. Người khác lắc đầu, nhìn không quen lắm, chắc không phải. Người nữa lại nói, chính vì chưa nổi nên mới cần phải làm như vậy, sau một đêm nổi luôn. Chẳng ai nghĩ đến việc phải đưa người phụ nữ ấy đi, vừa để tránh những cặp mắt soi mói không cần thiết, vừa để tránh những chuyện không hay xảy ra cho chị.
May thay, người phụ nữ ấy không hề nhảy xuống cầu tự vẫn. Chị vẫn yên lặng ngắm cảnh. Mấy bà hàng rong đã sốt ruột lắm rồi. Giờ này là giờ làm ăn mà lại không có khách thế này thì chết. Nhưng cũng chẳng ai dám đến can ngăn, bởi các bà tuy hay to tiếng với khách do cậy vị trí địa lý nhưng vẫn biết sợ những người có dấu hiệu bất thường. Không ai để ý đến một nhiếp ảnh gia vẫn đang say sưa tác nghiệp từ mọi vị trí, lúc ở trên cây chụp xuống, lúc từ chân cầu chụp lên. Có thể chỉ đến tối, trên các web đen sẽ đầy ảnh người phụ nữ đó,. Đến lúc đó, chẳng biết hậu quả gia đình chị sẽ ra sao? Ai mà biết được. Chỉ chắc chắn một điều là chùm ảnh đó nếu được phát tán lên mạng, sẽ có thêm nhiều thiếu niên phát triển trí tò mò và khám phá.
Lại một sự may mắn nữa. Cho chị. Và cho đám đông. Người phụ nữ ấy từ từ mặc quần ào vào. Chắc hẳn chị đã xong việc phản đối nội y do nước láng giêng sản xuất hay đã xong việc ngắm cảnh. Đám đông tiếc rẻ, nhất là những người mới đến chưa chen chân vào kịp. Các bà bán hàng rong thì thở phào nhẹ nhõm. Người ta ngắm xong, thể nào cũng nóng trong người, mà nóng thì phải uống nước. Một thanh niên hăm hở nói với bạn, tôi cá là thế nào tuần sau chị ấy cũng xuất hiện. Người bạn bảo, chắc không phải, chị ấy thất tình thôi. Thanh niên kia cau có, làm gì có chuyện đó, người ta cởi đều có mục đích, hoa hậu thì cởi để bảo vệ môi trường rồi sau đó đi thi, đến họa sỹ cũng cởi để gắn lông chim lên đầy người để nhanh nổi tiếng đấy thôi. Người bạn bảo, hiểu rồi, tóm lại là ngày trước cởi quần áo ra đường bị gọi là thần kinh, bây giờ mà cởi sẽ có tiếng, có tiền, hay là tôi cũng cởi nhé? Thanh niên kia cười, không phải ai cởi cũng được đâu nhé, cậu mà cởi người ta tưởng cột điện đấy. Một thanh niên khác băn khoăn, sao mình không giúp chị ấy nhỉ? Thanh niên kia vỗ vai, cậu điên à, nhỡ bị chụp ảnh cùng chị ấy rồi đưa lên mạng thì tha hồ mà bị ném đá.
Đến lúc này, cơ quan chức năng mới đến. Thoăn thoắt xuống xe. Nhanh chóng tiếp cận hiện trường. Mấy bà bán hàng rong buồn bã trả lời, đi về rồi. Người trực ban nổi nóng, tại sao lại ra về, tại sao mọi người không giữ lại để tôi lập biên bản. Lại vừa lấy tay lau mồ hôi trên trán vừa nói, bận trăm công nghìn việc mà thấy có phản ánh là chúng tôi lên đường ngay, nhanh đến thế là cùng. Một người định nói thế mà nhanh à, nhưng thấy người trực ban nghiêm túc quá, kịp dừng lại. Người trực ban, theo thói quen, hô hào mọi người giải tán, ngẩng đầu lên thì thấy đám đông đã vãn gần hết. Bèn hắng giọng một cách nghiêm túc với mấy bà bán hàng rong rằng, lần sau thấy người ta như vậy phải giúp đỡ, đi ra khuyên bảo, lấy quần áo cho người ta mặc rồi dẫn đến trụ sở. Mấy bà hàng rong nhao nhao, đấy đâu phải việc của chúng tôi. Người trực ban quắc mắt, không cãi. Bây giờ chúng tôi phạt các bà hàng rong tội bán hàng rong trên đường cấm, lại túm năm túm bà gây ảnh hưởng giao thông. Nhanh như cắt, những sọt, những mẹt được đưa lên xe, mặc cho các bà níu áo van xin khóc lóc.

Theo Gia đình và cuộc sống

Từ khóa tìm kiếm trên Google Search:

  • ảnh cởi truồng của phụ nữ
  • ảnh phụ nữ coi truong
  • phụ nữ ở truồng
  • hình phụ nữ ở truồng
  • phụ nữ cởi truồng
  • xem hinh phu nu tran truong
  • anh tran truong cua phu nu
  • ảnh đàn bà cởi truồng
  • ảnh cởi truồng phụ nữ
  • những hình ãnh cởi truồng